Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Ru mình đêm khó ngủ...


TẶNG EM, TẶNG ANH,
TẶNG TÌNH YÊU, TẶNG
THÂN PHẬN - 13402182

Ngủ đi, nhắm mắt
ngủ đi. Mai thức
dậy, sẽ là một ngày
mới. Dẫu buồn hay
vui, ngọt ngào hay
cay đắng, thì đó
cũng sẽ là thời gian
cuộc sống dành cho
mình…

Ngủ đi, nhắm mắt ngủ đi. Đời người vô thường,
thế sự phù du…Giấc mơ thường khó là thật, tình
yêu thường khó là thật, hạnh phúc thường khó là
thật Thật chăng chỉ có khoảnh khắc đối diện với
thực tại…

Nào ngủ ngoan, khép mi mắt lại để ngủ ngoan.
Quá khứ đẹp lung linh, kỉ niệm luôn lấp lánh.
Nhưng ngày hôm qua đã trôi xa rồi. Chỉ có thể
ngoảnh nhìn chứ không thể quay đầu trở lại. Cố
gắng tìm về sống với ngày xưa sẽ chỉ là sự kiếm
tìm vô vọng, sự chụp bắt vào hư không…

Nào ngủ ngoan, khép mi mắt lại để ngủ ngoan.
Thân phận hữu hạn, cuộc sống vô cùng, tình yêu
mỏng manh. Khi “tình yêu không cứu chuộc được
số phận” chỉ còn cách chấp nhận, chịu đựng và
nhìn thẳng để tiếp tục sống, hay tiếp tục tồn tại?

Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi…
Đừng nhớ, đừng hờn, đừng
trách, đừng tiếc. Nếu có ai
đáng trách và có điều gì
đáng giận, hãy can đảm để
nhận ra rằng đó chính là
mình và bản thân mình.
Mình đã đuối sức quá sớm
trên con đường dài. Mình
không đủ tự tin để tiếp tục
cuộc hành trình. Biết làm
sao được khi mình chỉ cầu sự
Bình An mà mình lại không
thể giữ tâm hồn mình Bình
An…

Ngủ ngoan, ngủ ngoan, ngủ ngoan. Ngoan như trẻ
nhỏ, ngoan như chú mèo ốm ngày xưa, ngoan như
những giấc ngủ bình yên trong quá khứ…

Thương anh lắm, anh biết không?

Thương mình lắm, mình biết không?

Thương duyên phận lắm, duyên phận
biết không?

Sẽ còn bao
nhiêu nước
mắt, mới
rửa trôi đi kí
ức…Sẽ còn
bao nhiêu
đêm tự nằm
ru mình,
mới ngủ
thanh thản,
dịu êm…

Sẽ còn bao nhiêu nhỉ???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét